“Tang nghi của đế vương, ít nhất cũng phải một trăm hai mươi tám người khiêng. Tân Môn Cương phòng của ta có mười tám chi nhánh liên hoàn, sắp xếp cho ngươi hai trăm năm mươi sáu người khiêng cũng không thành vấn đề! Đồ vàng mã của người khác đa phần là hạc giấy, ngựa giấy, nha hoàn tôi tớ giấy, ngươi là hoàng đế, đương nhiên không thể giống họ.”
“Hay là làm một tòa tam cung lục viện bằng giấy, rồi bắt chước Thủy Tổ hoàng đế, làm cho ngươi thêm ít binh mã dũng để đốt đi. Chúng ta dù có xuống âm gian địa phủ cũng không thể mất thể diện, phải không?”
…
Chu Hoài An vốn không muốn để ý đến Từ Thanh, nhưng khi đối phương liệt kê hàng chục phương án cử hành tang lễ, hắn lại bất giác bị cuốn vào, bắt đầu lựa chọn phong cách hậu sự cho chính mình.




